痴云驾日日为黄,白光半夜漏东方。

广寒兔老玉发蜕,一箭刚风落人世。

锦宫肉屏香汗溶,酒如春江饮如虹。

彩鸾帘额不受卷,酒面洗作梨花风。

阶前狮子积不坏,十日琼田换尘界。

金钲取挂扶桑晓,照见琼田出寒莩。

拼音

chī yún jià rì rì wèi huáng,bái guāng bàn yè lòu dōng fāng。

guǎng hán tù lǎo yù fā tuì,yī jiàn gāng fēng luò rén shì。

jǐn gōng ròu píng xiāng hàn róng,jiǔ rú chūn jiāng yǐn rú hóng。

cǎi luán lián é bù shòu juǎn,jiǔ miàn xǐ zuò lí huā fēng。

jiē qián shī zi jī bù huài,shí rì qióng tián huàn chén jiè。

jīn zhēng qǔ guà fú sāng xiǎo,zhào jiàn qióng tián chū hán fú。

作者介绍

杨维桢

元 · 1296年 - 1370年

元明间浙江山阴人,字廉夫,号铁崖,晚号东维子。元泰定帝泰定四年进士。授天台县尹,累擢江西儒学提举。因兵乱,未就任,避居富春山,迁杭州。张士诚累招不赴。以忤元达识丞相,再迁居松江。东南才俊之士登门拜访者,殆无虚日。明洪武三年,召至京师,旋乞归,抵家即卒。维桢诗名擅一时,号铁崖体。善吹铁笛,自称铁笛道人。有《东维子集》、《铁崖先生古乐府》等。

查看全部作品 →