送史才叟迁上饶吏代冯元赠

一门三相两封王。见说郎,美文章。收拾长才青眼是黄堂。

柏府槐厅朝暮直披玉雪倚冰霜。灵山怀玉郁苍苍。

古城隍,带仙房。瑶草紫芝随处发天香。尽道如今迁外好,只今朝风送玉琳琅。

金缕唱,锦帆张。

拼音

yī mén sān xiāng liǎng fēng wáng。jiàn shuō láng,měi wén zhāng。shōu shí zhǎng cái qīng yǎn shì huáng táng。

bǎi fǔ huái tīng cháo mù zhí pī yù xuě yǐ bīng shuāng。líng shān huái yù yù cāng cāng。

gǔ chéng huáng,dài xiān fáng。yáo cǎo zǐ zhī suí chù fā tiān xiāng。jǐn dào rú jīn qiān wài hǎo,zhǐ jīn cháo fēng sòng yù lín láng。

jīn lǚ chàng,jǐn fān zhāng。

作者介绍

杨维桢

元 · 1296年 - 1370年

元明间浙江山阴人,字廉夫,号铁崖,晚号东维子。元泰定帝泰定四年进士。授天台县尹,累擢江西儒学提举。因兵乱,未就任,避居富春山,迁杭州。张士诚累招不赴。以忤元达识丞相,再迁居松江。东南才俊之士登门拜访者,殆无虚日。明洪武三年,召至京师,旋乞归,抵家即卒。维桢诗名擅一时,号铁崖体。善吹铁笛,自称铁笛道人。有《东维子集》、《铁崖先生古乐府》等。

查看全部作品 →