翁仲行

白杨祠边石翁仲,雨湿苔痕宿泥重。

前人骸骨后人心,丘陇华堂死生共。

盛时出入多弟兄,身骑厩马千黄金。

年年酒肉酬寒食,只恐春风霜鬓深。

春风无情谢桃李,流落空阡转邻里。

里中前日卖浆儿,箫鼓还来葬新鬼。

草间翁仲何足论,荣枯万事随乾坤。

田父抚剑生怒嗔,一朝慷慨弹雍门。

拼音

bái yáng cí biān shí wēng zhòng,yǔ shī tái hén sù ní zhòng。

qián rén hái gǔ hòu rén xīn,qiū lǒng huá táng sǐ shēng gòng。

shèng shí chū rù duō dì xiōng,shēn qí jiù mǎ qiān huáng jīn。

nián nián jiǔ ròu chóu hán shí,zhǐ kǒng chūn fēng shuāng bìn shēn。

chūn fēng wú qíng xiè táo lǐ,liú luò kōng qiān zhuǎn lín lǐ。

lǐ zhōng qián rì mài jiāng ér,xiāo gǔ hái lái zàng xīn guǐ。

cǎo jiān wēng zhòng hé zú lùn,róng kū wàn shì suí qián kūn。

tián fù fǔ jiàn shēng nù chēn,yī cháo kāng kǎi dàn yōng mén。

作者介绍

陈泰

元 · ? - ?

元长沙茶陵人,字志同,号所安。仁宗延祐初举于乡,以《天马赋》得荐,官龙泉主簿。生平以吟咏自怡,出语清婉有致。有《所安遗集》。

查看全部作品 →