秋阴野坐

秋阴何漫漫,原野终日晦。

形羸起彷徨,悄怆若有待。

山高荟蔚尊,谷狭渔樵对。

惊风西北吹,祥云偃飞盖。

古来形胜场,蟠屈自千载。

其间豪俊人,生死迭相代。

幽光浩无穷,感发有时会。

若人世所乖,邂逅不可再。

天运岂吾能,沉吟寄慷慨。

拼音

qiū yīn hé màn màn,yuán yě zhōng rì huì。

xíng léi qǐ páng huáng,qiāo chuàng ruò yǒu dài。

shān gāo huì wèi zūn,gǔ xiá yú qiáo duì。

jīng fēng xī běi chuī,xiáng yún yǎn fēi gài。

gǔ lái xíng shèng chǎng,pán qū zì qiān zài。

qí jiān háo jùn rén,shēng sǐ dié xiāng dài。

yōu guāng hào wú qióng,gǎn fā yǒu shí huì。

ruò rén shì suǒ guāi,xiè hòu bù kě zài。

tiān yùn qǐ wú néng,chén yín jì kāng kǎi。

作者介绍

陈泰

元 · ? - ?

元长沙茶陵人,字志同,号所安。仁宗延祐初举于乡,以《天马赋》得荐,官龙泉主簿。生平以吟咏自怡,出语清婉有致。有《所安遗集》。

查看全部作品 →