醉翁亭图引为赵达夫作

识本色人须本色,臭味论心不论迹。

青莲居士浣花老,画像有人能画得。

非陈无己黄鲁直,看画题诗难落笔。

醉翁万代文章伯,中年偶堕滁阳谪。

琅琊山亭酿泉酒,翁心不醉醉宾客。

庆历朝廷天清明,谁张党论摇升平。

禽鸣不知人之乐,党论无乃犹禽鸣。

一时人乐从太守,交错觥筹送杯酒。

乐其所乐翁来思,宾客欢哗终不知。

既是宾客尚不知,画工焉得而画之。

彼弈者弈射者射,摇毫臆度丹青解。

醉翁醉态尚难摹,翁心乐处如何画。

皆山一曲吾能歌,童而习之今鬓皤。

翰墨世无苏老坡,奈此图中风景何。

拼音

shí běn sè rén xū běn sè,chòu wèi lùn xīn bù lùn jì。

qīng lián jū shì huàn huā lǎo,huà xiàng yǒu rén néng huà dé。

fēi chén wú jǐ huáng lǔ zhí,kàn huà tí shī nán luò bǐ。

zuì wēng wàn dài wén zhāng bó,zhōng nián ǒu duò chú yáng zhé。

láng yá shān tíng niàng quán jiǔ,wēng xīn bù zuì zuì bīn kè。

qìng lì cháo tíng tiān qīng míng,shuí zhāng dǎng lùn yáo shēng píng。

qín míng bù zhī rén zhī lè,dǎng lùn wú nǎi yóu qín míng。

yī shí rén lè cóng tài shǒu,jiāo cuò gōng chóu sòng bēi jiǔ。

lè qí suǒ lè wēng lái sī,bīn kè huān huā zhōng bù zhī。

jì shì bīn kè shàng bù zhī,huà gōng yān dé ér huà zhī。

bǐ yì zhě yì shè zhě shè,yáo háo yì dù dān qīng jiě。

zuì wēng zuì tài shàng nán mó,wēng xīn lè chù rú hé huà。

jiē shān yī qū wú néng gē,tóng ér xí zhī jīn bìn pó。

hàn mò shì wú sū lǎo pō,nài cǐ tú zhōng fēng jǐng hé。

作者介绍

方回

元 · 1227年 - 1305年

元朝诗人、诗论家。方回节操无可言者,为世所讥,然善论诗文,论诗主江西派,为江西诗派殿军(参见《中国文学史·第三卷·第六编·元代文学》)。字万里。徽州歙县(今属安徽)人。南宋理宗时登第,初以《梅花百咏》向权臣贾似道献媚,后见似道势败,又上似道十可斩之疏,得任严州(今浙江建德)知府。元兵将至,他高唱死守封疆之论,及元兵至,又望风迎降,得任建德路总管,不久罢官,即徜徉于杭州、歙县一带,晚年在杭州以卖文为生,以至老死。 方回罢官后,致力于诗,选唐、宋近体诗,加以评论,取名《瀛奎律髓》,共49卷。

查看全部作品 →