宿阳城时腊月九日,辱和尚司乡访,还因赋

但知为久住,何用即能归?

客子亦良苦,官曹如此稀。

繁霜吹老鬓,斜日照征衣。

岁晚乡心切,长途恨不飞。

拼音

dàn zhī wèi jiǔ zhù,hé yòng jí néng guī?

kè zi yì liáng kǔ,guān cáo rú cǐ xī。

fán shuāng chuī lǎo bìn,xié rì zhào zhēng yī。

suì wǎn xiāng xīn qiè,zhǎng tú hèn bù fēi。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →