次舍弟此心韵

猎猎尘沙吹晓风,无端马滑更霜浓。

可怜鬓雪千茎白,才睹宫云一朵红。

平昔亢宗徒有志,此行报国似无功。

弟兄何限相思意,回首长安落日中。

拼音

liè liè chén shā chuī xiǎo fēng,wú duān mǎ huá gèng shuāng nóng。

kě lián bìn xuě qiān jīng bái,cái dǔ gōng yún yī duǒ hóng。

píng xī kàng zōng tú yǒu zhì,cǐ xíng bào guó shì wú gōng。

dì xiōng hé xiàn xiāng sī yì,huí shǒu zhǎng ān luò rì zhōng。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →