题南雄府壁二律

榕阴满地草齐腰,官舍如僧更寂寥。

隙地风凉人牧马,长廊吏散昼鸣枭。

寸心谩切公家务,两耳惟听使客轺。

可是逢迎少蹉跌?

谤声载道骨形销。

拼音

róng yīn mǎn dì cǎo qí yāo,guān shě rú sēng gèng jì liáo。

xì dì fēng liáng rén mù mǎ,zhǎng láng lì sàn zhòu míng xiāo。

cùn xīn mán qiè gōng jiā wù,liǎng ěr wéi tīng shǐ kè yáo。

kě shì féng yíng shǎo cuō diē?

bàng shēng zài dào gǔ xíng xiāo。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →