寄弟肖庭二首

亲丧尚土浅,游子怀帝乡。

每逢时节临,重我涕泗滂。

有弟幸可托,惟兄实无良。

中谋卜葬地,未审君否臧?

我言兹山佳,气聚风斯藏。

山川重盘礴,形势森开张。

翻翻龙蛇集,蔚蔚鸾凤翔。

东西极完密,前后分低昂。

明堂可万马,怀抱包洪荒。

纵未增福庆,亦可免祸殃。

似堪妥亲灵,此外俱荒唐。

进取贵果决,筑舍讥道傍。

尧时只一夔,竟克成大章。

缅怀父母恩,罔极齐圆方。

愿言罄所积,早得归山冈。

惟君当送终,而我遂显扬。

出处各尽道,庶可纾恐惶。

两年几寄书,报章杳茫茫。

北风重寄此,握笔情感伤。

拼音

qīn sàng shàng tǔ qiǎn,yóu zi huái dì xiāng。

měi féng shí jié lín,zhòng wǒ tì sì pāng。

yǒu dì xìng kě tuō,wéi xiōng shí wú liáng。

zhōng móu bo zàng dì,wèi shěn jūn fǒu zāng?

wǒ yán zī shān jiā,qì jù fēng sī cáng。

shān chuān zhòng pán bó,xíng shì sēn kāi zhāng。

fān fān lóng shé jí,wèi wèi luán fèng xiáng。

dōng xī jí wán mì,qián hòu fēn dī áng。

míng táng kě wàn mǎ,huái bào bāo hóng huāng。

zòng wèi zēng fú qìng,yì kě miǎn huò yāng。

shì kān tuǒ qīn líng,cǐ wài jù huāng táng。

jìn qǔ guì guǒ jué,zhù shě jī dào bàng。

yáo shí zhǐ yī kuí,jìng kè chéng dà zhāng。

miǎn huái fù mǔ ēn,wǎng jí qí yuán fāng。

yuàn yán qìng suǒ jī,zǎo dé guī shān gāng。

wéi jūn dāng sòng zhōng,ér wǒ suì xiǎn yáng。

chū chù gè jǐn dào,shù kě shū kǒng huáng。

liǎng nián jǐ jì shū,bào zhāng yǎo máng máng。

běi fēng zhòng jì cǐ,wò bǐ qíng gǎn shāng。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →