四皓

汉祖事嫚骂,耻以长策干。

生平义不辱,远隐商山间。

轩冕多险巇,衣冠自高闲。

芝草甘且腴,白发明苍颜。

超然高物表,于世了不关。

一朝诣阙下,汉室安如山。

信有大力量,谈笑回强澜。

始知老英雄,未易浅近观。

藏器固有待,时至功无难。

往往渭水滨,托兴事钓竿。

拼音

hàn zǔ shì mān mà,chǐ yǐ zhǎng cè gàn。

shēng píng yì bù rǔ,yuǎn yǐn shāng shān jiān。

xuān miǎn duō xiǎn xī,yī guān zì gāo xián。

zhī cǎo gān qiě yú,bái fā míng cāng yán。

chāo rán gāo wù biǎo,yú shì le bù guān。

yī cháo yì quē xià,hàn shì ān rú shān。

xìn yǒu dà lì liàng,tán xiào huí qiáng lán。

shǐ zhī lǎo yīng xióng,wèi yì qiǎn jìn guān。

cáng qì gù yǒu dài,shí zhì gōng wú nán。

wǎng wǎng wèi shuǐ bīn,tuō xīng shì diào gān。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →