南城门外书所见二首

我行荒林翳,道傍卧丰碑。

平生颇好古,下马细读之。

卢龙刘节度,生当大唐时。

杖策奋威武,勋业开边陲。

人无百年身,既盛还当衰。

植此颂功德,亦有千年期。

埋没蔓草间,赫赫谁复知?

往者已可叹,来者更可悲。

拼音

wǒ xíng huāng lín yì,dào bàng wò fēng bēi。

píng shēng pǒ hǎo gǔ,xià mǎ xì dú zhī。

lú lóng liú jié dù,shēng dāng dà táng shí。

zhàng cè fèn wēi wǔ,xūn yè kāi biān chuí。

rén wú bǎi nián shēn,jì shèng hái dāng shuāi。

zhí cǐ sòng gōng dé,yì yǒu qiān nián qī。

mái méi màn cǎo jiān,hè hè shuí fù zhī?

wǎng zhě yǐ kě tàn,lái zhě gèng kě bēi。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →