归来乎

归来乎,既不能如田千秋,一言悟主生封侯。又不能如主父偃,奏书直上黄金殿。

君臣千载遇合难,饭牛长夜何漫漫。胡为久客众公间,进退俯仰多腼颜。

归来乎,孟尝君,不可作,平原君,骨亦枯。买丝欲绣空模糊,迩来卿相不好儒,客且无履安得珠。

虽云二子未尽道,尚能与客相倾倒。白玉楼空燕不飞,黄金台圮生秋草。

归来乎,京师不可以久留,岁晚霜雪侵貂裘。山中风月如清流,醉馀菊花簪满头。

千秋奚足顾,主父焉能俦?归来乎,先人有书今尚存,青灯夜雨当细论。

孰云落落苦难合,有志可致乎青云。他年岁君在癸酉,看花烂醉琼林酒。

拼音

guī lái hū,jì bù néng rú tián qiān qiū,yī yán wù zhǔ shēng fēng hóu。yòu bù néng rú zhǔ fù yǎn,zòu shū zhí shàng huáng jīn diàn。

jūn chén qiān zài yù hé nán,fàn niú zhǎng yè hé màn màn。hú wèi jiǔ kè zhòng gōng jiān,jìn tuì fǔ yǎng duō miǎn yán。

guī lái hū,mèng cháng jūn,bù kě zuò,píng yuán jūn,gǔ yì kū。mǎi sī yù xiù kōng mó hú,ěr lái qīng xiāng bù hǎo rú,kè qiě wú lǚ ān dé zhū。

suī yún èr zi wèi jǐn dào,shàng néng yǔ kè xiāng qīng dào。bái yù lóu kōng yàn bù fēi,huáng jīn tái pǐ shēng qiū cǎo。

guī lái hū,jīng shī bù kě yǐ jiǔ liú,suì wǎn shuāng xuě qīn diāo qiú。shān zhōng fēng yuè rú qīng liú,zuì yú jú huā zān mǎn tóu。

qiān qiū xī zú gù,zhǔ fù yān néng chóu?guī lái hū,xiān rén yǒu shū jīn shàng cún,qīng dēng yè yǔ dāng xì lùn。

shú yún luò luò kǔ nán hé,yǒu zhì kě zhì hū qīng yún。tā nián suì jūn zài guǐ yǒu,kàn huā làn zuì qióng lín jiǔ。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →