题葛仙翁移家图

典午中衰乱人纪,诸藩搆隙兵戈里。

江左名贤各有图,先生抱朴徵不起。

先生好学得异书,九丹妙得玄中理。

紫髯绿发丰姿秀,萧然自是烟霞士。

当时入洛不论功,荣利弃之如敝屣。

求丹愿作勾漏令,便挈全家度交趾。

南行适逢邓广州,一留罗浮遂终此。

坛上时看药灶光,井中犹是丹砂水。

暂将劲翮戢鹪鴳,蹑景追风岂能已。

先生丹成骨已仙,独见文章在青史。

龙眠居士真好奇,貌作新图宛相似。

先生自骑黄鹿行,僮仆提携子侄倚。

药瓢茶磨家具足,前驱牛骡后厖豕。

乃知粉墨幻人化,干淡点缀无不美。

今日玉堂雪初霁,展卷令我心神喜。

特为题诗继后尘,再拜高风仰千祀。

拼音

diǎn wǔ zhōng shuāi luàn rén jì,zhū fān gòu xì bīng gē lǐ。

jiāng zuǒ míng xián gè yǒu tú,xiān shēng bào pǔ zhēng bù qǐ。

xiān shēng hǎo xué dé yì shū,jiǔ dān miào dé xuán zhōng lǐ。

zǐ rán lǜ fā fēng zī xiù,xiāo rán zì shì yān xiá shì。

dāng shí rù luò bù lùn gōng,róng lì qì zhī rú bì xǐ。

qiú dān yuàn zuò gōu lòu lìng,biàn qiè quán jiā dù jiāo zhǐ。

nán xíng shì féng dèng guǎng zhōu,yī liú luó fú suì zhōng cǐ。

tán shàng shí kàn yào zào guāng,jǐng zhōng yóu shì dān shā shuǐ。

zàn jiāng jìn hé jí jiāo yàn,niè jǐng zhuī fēng qǐ néng yǐ。

xiān shēng dān chéng gǔ yǐ xiān,dú jiàn wén zhāng zài qīng shǐ。

lóng mián jū shì zhēn hǎo qí,mào zuò xīn tú wǎn xiāng shì。

xiān shēng zì qí huáng lù xíng,tóng pū tí xié zi zhí yǐ。

yào piáo chá mó jiā jù zú,qián qū niú luó hòu páng shǐ。

nǎi zhī fěn mò huàn rén huà,gàn dàn diǎn zhuì wú bù měi。

jīn rì yù táng xuě chū jì,zhǎn juǎn lìng wǒ xīn shén xǐ。

tè wèi tí shī jì hòu chén,zài bài gāo fēng yǎng qiān sì。

作者介绍

徐贲

元 · 1335年 - 1393年

元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。

查看全部作品 →