中山堂为许隐君作

俗子居山不见山,静者居廛山在眼。

请看东郭许隐君,中山之堂最萧散。

堂前种竹堂后萱,春深笋长萱花繁。

大儿称觞寿花下,小儿读书当竹根。

城中无山亦可乐,城中有虎仍戴角。

归来不愁虎食人,闭门日醉中山春。

拼音

sú zi jū shān bù jiàn shān,jìng zhě jū chán shān zài yǎn。

qǐng kàn dōng guō xǔ yǐn jūn,zhōng shān zhī táng zuì xiāo sàn。

táng qián zhǒng zhú táng hòu xuān,chūn shēn sǔn zhǎng xuān huā fán。

dà ér chēng shāng shòu huā xià,xiǎo ér dú shū dāng zhú gēn。

chéng zhōng wú shān yì kě lè,chéng zhōng yǒu hǔ réng dài jiǎo。

guī lái bù chóu hǔ shí rén,bì mén rì zuì zhōng shān chūn。

作者介绍

宗衍

元 · 1309年 - 1351年

元僧。平江路人,字道原。工诗,善书法。顺帝至正初居石湖楞伽寺,一时名士多与游。后主嘉兴德藏寺。诗清丽幽茂。有《碧山堂集》。

查看全部作品 →