青山白云歌。思余嘉宾也,风尘澒洞,南北不通,音问隔绝,思而作之。嘉宾母梦吞云而生,小名云孙。

青山之青无可名,有山以来无比青。白云之白白如羽,倏忽变化腾青冥。

我本青山人,结庐白云间。白云长往来,青山淡无言。

朝同白云出,暮共白云还。白云一旦舍我去,惟有青山相对间。

人言白云好,我爱青山佳。青山何所有,细水泛桃花。

白云何所之,金银宫阙天之涯。浮沉异世如尘泥,我思白云云不思。

洒扫青山石,高歌白云诗。黄尘吹空暗江海,我但醉眠闻鼓鼙。

愿随长风一息九千里,唤取白云还故庐。青山青山堪采芝,白云白云胡不归。

商家霖雨久寂寞,卧龙不起畴其依。瑶姬老矣高台非,云兮云兮知不知。

浮云万变果何益,不如深山抱石而幽栖。噫嗟归来兮,帝乡须好不可以久居。

拼音

qīng shān zhī qīng wú kě míng,yǒu shān yǐ lái wú bǐ qīng。bái yún zhī bái bái rú yǔ,shū hū biàn huà téng qīng míng。

wǒ běn qīng shān rén,jié lú bái yún jiān。bái yún zhǎng wǎng lái,qīng shān dàn wú yán。

cháo tóng bái yún chū,mù gòng bái yún hái。bái yún yī dàn shě wǒ qù,wéi yǒu qīng shān xiāng duì jiān。

rén yán bái yún hǎo,wǒ ài qīng shān jiā。qīng shān hé suǒ yǒu,xì shuǐ fàn táo huā。

bái yún hé suǒ zhī,jīn yín gōng quē tiān zhī yá。fú chén yì shì rú chén ní,wǒ sī bái yún yún bù sī。

sǎ sǎo qīng shān shí,gāo gē bái yún shī。huáng chén chuī kōng àn jiāng hǎi,wǒ dàn zuì mián wén gǔ pí。

yuàn suí zhǎng fēng yī xī jiǔ qiān lǐ,huàn qǔ bái yún hái gù lú。qīng shān qīng shān kān cǎi zhī,bái yún bái yún hú bù guī。

shāng jiā lín yǔ jiǔ jì mò,wò lóng bù qǐ chóu qí yī。yáo jī lǎo yǐ gāo tái fēi,yún xī yún xī zhī bù zhī。

fú yún wàn biàn guǒ hé yì,bù rú shēn shān bào shí ér yōu qī。yī jiē guī lái xī,dì xiāng xū hǎo bù kě yǐ jiǔ jū。

作者介绍

胡天游

元 · ? - ?

元岳州平江人,名乘龙,以字行。号松竹主人,又号傲轩。有俊才,七岁能诗。遭元季乱,隐居不仕。有《傲轩吟稿》。

查看全部作品 →