保福寺

漫天萝蔓断追寻,犹有人嫌未苦深。

屋古渗当风雨气,僧驯化得虎狼心。

松花昼暖蜂科蜜,梅子春残鸟恋阴。

不应初来便忘去,身闲处处是山林。

拼音

màn tiān luó màn duàn zhuī xún,yóu yǒu rén xián wèi kǔ shēn。

wū gǔ shèn dāng fēng yǔ qì,sēng xùn huà dé hǔ láng xīn。

sōng huā zhòu nuǎn fēng kē mì,méi zi chūn cán niǎo liàn yīn。

bù yīng chū lái biàn wàng qù,shēn xián chù chù shì shān lín。

作者介绍

戴表元

元 · 1244年 - 1310年

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。

查看全部作品 →