邻友陈养直请赋山心楼

诸峰何盘盘,四起如帷墙。

试问客主谁,兹楼山中央。

面势既环合,结构欲飞翔。

我来名山心,一笑借胡床。

左手南风弦,右手北斗浆。

山灵亦我笑,夜梦车两厢。

一坐三十秋,林篁郁相望。

花鸟天语默,烟云野行藏。

开通勿障蔽,百世敢遗忘。

拼音

zhū fēng hé pán pán,sì qǐ rú wéi qiáng。

shì wèn kè zhǔ shuí,zī lóu shān zhōng yāng。

miàn shì jì huán hé,jié gòu yù fēi xiáng。

wǒ lái míng shān xīn,yī xiào jiè hú chuáng。

zuǒ shǒu nán fēng xián,yòu shǒu běi dòu jiāng。

shān líng yì wǒ xiào,yè mèng chē liǎng xiāng。

yī zuò sān shí qiū,lín huáng yù xiāng wàng。

huā niǎo tiān yǔ mò,yān yún yě xíng cáng。

kāi tōng wù zhàng bì,bǎi shì gǎn yí wàng。

作者介绍

戴表元

元 · 1244年 - 1310年

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。

查看全部作品 →