赋意未畅复拾前韵之馀者作广坐隐辞

我作坐隐辞,客来问我坐隐方。开门进客还复坐,为客历落言其详。

隐朝市,我不能冲尘冒暑走遑遑。隐江湖,我不能披蓑戴笠操舟航。

隐山林,山林白昼行虎狼。隐田里,田里赤立无资粮。

穷观六合内,投隐几无乡。是以古来人,失路多猖狂。

或隐伶官侠客,或隐药肆僧房。或为君平隐卖卜,或称陶朱隐行商。

虽能逃世网,于事未为良。况我难携一身隐,二亲白发垂高堂。

神仙拔宅古亦有,无翼不得高飞扬。不然少自屈,归去隐耕桑。

随佣竭作既无一夫力,买田筑室又乏千金装。僮奴揶揄亲友弃,往往人厄非天殃。

悲来俯仰寻隐处,欲亲书册依杯觞。引酒未一酌,狂风郁律冲肝肠。

读书未一卷,噫呜感慨泪浪浪。酒能触人生愤激,书能览古知兴亡。

非徒不足充隐具,反缘二物来自戕。覆杯掩卷且默坐,气定始觉如平常。

因思世上百千事,是非荣辱俱可忘。杨朱墨翟悲泣两无益,伯夷叔齐浪死埋首阳。

不如随缘委运祇块坐,冥心径往游黄唐。不论辨,不忧弹射相摧伤。

不还往,不忧风露沾衣裳。人生衣食分已定,登途役役空自忙。

不见啄木鸟,终朝一饱如不偿。不见守蓍龟,穷年引息泥中藏。

目前伸屈君莫问,此鸟孰与龟年长。坐叹自笑客亦叹,烟□暗室生天光。

拼音

wǒ zuò zuò yǐn cí,kè lái wèn wǒ zuò yǐn fāng。kāi mén jìn kè hái fù zuò,wèi kè lì luò yán qí xiáng。

yǐn cháo shì,wǒ bù néng chōng chén mào shǔ zǒu huáng huáng。yǐn jiāng hú,wǒ bù néng pī suō dài lì cāo zhōu háng。

yǐn shān lín,shān lín bái zhòu xíng hǔ láng。yǐn tián lǐ,tián lǐ chì lì wú zī liáng。

qióng guān liù hé nèi,tóu yǐn jǐ wú xiāng。shì yǐ gǔ lái rén,shī lù duō chāng kuáng。

huò yǐn líng guān xiá kè,huò yǐn yào sì sēng fáng。huò wèi jūn píng yǐn mài bo,huò chēng táo zhū yǐn xíng shāng。

suī néng táo shì wǎng,yú shì wèi wèi liáng。kuàng wǒ nán xié yī shēn yǐn,èr qīn bái fā chuí gāo táng。

shén xiān bá zhái gǔ yì yǒu,wú yì bù dé gāo fēi yáng。bù rán shǎo zì qū,guī qù yǐn gēng sāng。

suí yōng jié zuò jì wú yī fū lì,mǎi tián zhù shì yòu fá qiān jīn zhuāng。tóng nú yé yú qīn yǒu qì,wǎng wǎng rén è fēi tiān yāng。

bēi lái fǔ yǎng xún yǐn chù,yù qīn shū cè yī bēi shāng。yǐn jiǔ wèi yī zhuó,kuáng fēng yù lǜ chōng gān cháng。

dú shū wèi yī juǎn,yī wū gǎn kǎi lèi làng làng。jiǔ néng chù rén shēng fèn jī,shū néng lǎn gǔ zhī xīng wáng。

fēi tú bù zú chōng yǐn jù,fǎn yuán èr wù lái zì qiāng。fù bēi yǎn juǎn qiě mò zuò,qì dìng shǐ jué rú píng cháng。

yīn sī shì shàng bǎi qiān shì,shì fēi róng rǔ jù kě wàng。yáng zhū mò dí bēi qì liǎng wú yì,bó yí shū qí làng sǐ mái shǒu yáng。

bù rú suí yuán wěi yùn qí kuài zuò,míng xīn jìng wǎng yóu huáng táng。bù lùn biàn,bù yōu dàn shè xiāng cuī shāng。

bù hái wǎng,bù yōu fēng lù zhān yī shang。rén shēng yī shí fēn yǐ dìng,dēng tú yì yì kōng zì máng。

bù jiàn zhuó mù niǎo,zhōng cháo yī bǎo rú bù cháng。bù jiàn shǒu shī guī,qióng nián yǐn xī ní zhōng cáng。

mù qián shēn qū jūn mò wèn,cǐ niǎo shú yǔ guī nián zhǎng。zuò tàn zì xiào kè yì tàn,yān àn shì shēng tiān guāng。

作者介绍

戴表元

元 · 1244年 - 1310年

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。

查看全部作品 →