赠天台潘山人

老潘双眸如绀珠,带以秋阳朝露之清腴。山形水态出没千百变,经君指顾不得藏锱铢。

我昔少年好狂走,风餐雨沐逐逐忘朝晡。至今卧游想共处,但觉云涛烟瘴千里行须臾。

匡庐春风钟阜云,彭浪之矶大小飞来孤。秦淮震泽洞庭野,峨眉缥缈南接五岭东苍梧。

归来把锄剡山下,有时一竿钓月贺家湖。笼鹰枥马困羁束,每逢风鸣草惊动号呼。

闻君谈诊到骨髓,褰衣振迅恨不六翮生形躯。

寻牛卜龙古所有,君家祖孙三叶传青乌。人言河流可移山可凿,秦皇汉武已类愚公愚。

相留徘徊山南山北一百里,胜处忽然开酒壶。问渠刘伶一童一锸欲何用,且可从我日日醉倒黄公垆。

拼音

lǎo pān shuāng móu rú gàn zhū,dài yǐ qiū yáng cháo lù zhī qīng yú。shān xíng shuǐ tài chū méi qiān bǎi biàn,jīng jūn zhǐ gù bù dé cáng zī zhū。

wǒ xī shǎo nián hǎo kuáng zǒu,fēng cān yǔ mù zhú zhú wàng cháo bū。zhì jīn wò yóu xiǎng gòng chù,dàn jué yún tāo yān zhàng qiān lǐ xíng xū yú。

kuāng lú chūn fēng zhōng fù yún,péng làng zhī jī dà xiǎo fēi lái gū。qín huái zhèn zé dòng tíng yě,é méi piāo miǎo nán jiē wǔ lǐng dōng cāng wú。

guī lái bǎ chú shàn shān xià,yǒu shí yī gān diào yuè hè jiā hú。lóng yīng lì mǎ kùn jī shù,měi féng fēng míng cǎo jīng dòng hào hū。

wén jūn tán zhěn dào gǔ suǐ,qiān yī zhèn xùn hèn bù liù hé shēng xíng qū。

xún niú bo lóng gǔ suǒ yǒu,jūn jiā zǔ sūn sān yè chuán qīng wū。rén yán hé liú kě yí shān kě záo,qín huáng hàn wǔ yǐ lèi yú gōng yú。

xiāng liú pái huái shān nán shān běi yī bǎi lǐ,shèng chù hū rán kāi jiǔ hú。wèn qú liú líng yī tóng yī chā yù hé yòng,qiě kě cóng wǒ rì rì zuì dào huáng gōng lú。

作者介绍

戴表元

元 · 1244年 - 1310年

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。

查看全部作品 →