正仲复有倒和春愁曲之作依次奉答

渐老之日来垂垂,已去之日不可追。

伤春畏老两作恶,世事尝与愁人随。

忽得君家遣愁具,行歌日日春溪路。

不知愁绪逐诗来,更惜芳颜被春误。

王孙草暗谁重游,曲江痛哭穷参谋。

燕骑琵琶渭城酒,居人不觉行人愁。

行人欲归痿念起,白发逢春心未死。

水流花落无处寻,燕去鸿来何日已。

溪村此日更萧然,强笑为君呼酒船。

黄鸡唤日不待晓,蟠桃一熟三千年。

草间管乐真浪语,鸟雀应门蓬柱宇。

祗馀平世畎亩心,夜半吴吟泣风雨。

高人与虎能同居,壮士断蛇应不殊。

年高渐欲置忧患,每赖君语相调娱。

昔日刘郎悲放逐,看花惆怅春无绿。

何如今日春愁曲,烂醉徉狂白云谷。

拼音

jiàn lǎo zhī rì lái chuí chuí,yǐ qù zhī rì bù kě zhuī。

shāng chūn wèi lǎo liǎng zuò è,shì shì cháng yǔ chóu rén suí。

hū dé jūn jiā qiǎn chóu jù,xíng gē rì rì chūn xī lù。

bù zhī chóu xù zhú shī lái,gèng xī fāng yán bèi chūn wù。

wáng sūn cǎo àn shuí zhòng yóu,qū jiāng tòng kū qióng cān móu。

yàn qí pí pá wèi chéng jiǔ,jū rén bù jué xíng rén chóu。

xíng rén yù guī wěi niàn qǐ,bái fā féng chūn xīn wèi sǐ。

shuǐ liú huā luò wú chù xún,yàn qù hóng lái hé rì yǐ。

xī cūn cǐ rì gèng xiāo rán,qiáng xiào wèi jūn hū jiǔ chuán。

huáng jī huàn rì bù dài xiǎo,pán táo yī shú sān qiān nián。

cǎo jiān guǎn lè zhēn làng yǔ,niǎo què yīng mén péng zhù yǔ。

zhī yú píng shì quǎn mǔ xīn,yè bàn wú yín qì fēng yǔ。

gāo rén yǔ hǔ néng tóng jū,zhuàng shì duàn shé yīng bù shū。

nián gāo jiàn yù zhì yōu huàn,měi lài jūn yǔ xiāng diào yú。

xī rì liú láng bēi fàng zhú,kàn huā chóu chàng chūn wú lǜ。

hé rú jīn rì chūn chóu qū,làn zuì yáng kuáng bái yún gǔ。

作者介绍

戴表元

元 · 1244年 - 1310年

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。

查看全部作品 →