雁奴

雁落常水宿,奴辄警暗晦。

己逸渠处劳,祸患出恩爱。

老渔穷意巧,半夜弄光怪。

奴亟告其群,举群惊相戒。

渔火不时明,奴告不息喙。

众方恬梦寐,不悟伏机械。

一夕虽屡惊,四顾无己害。

利嘴丛之身,尤恐奴相卖。

渔者乘其嚣,尺棰尽同队。

辱令孟坚死,依势博陆败。

小忠误平昔,今日复何悔。

拼音

yàn luò cháng shuǐ sù,nú zhé jǐng àn huì。

jǐ yì qú chù láo,huò huàn chū ēn ài。

lǎo yú qióng yì qiǎo,bàn yè nòng guāng guài。

nú jí gào qí qún,jǔ qún jīng xiāng jiè。

yú huǒ bù shí míng,nú gào bù xī huì。

zhòng fāng tián mèng mèi,bù wù fú jī xiè。

yī xī suī lǚ jīng,sì gù wú jǐ hài。

lì zuǐ cóng zhī shēn,yóu kǒng nú xiāng mài。

yú zhě chéng qí xiāo,chǐ chuí jǐn tóng duì。

rǔ lìng mèng jiān sǐ,yī shì bó lù bài。

xiǎo zhōng wù píng xī,jīn rì fù hé huǐ。

作者介绍

方一夔

元 · ? - ?

宋元之际严州淳安人,一名夔,字时佐,自号知非子。方逢辰孙。以荐领教郡庠,未几退,隐富山,授徒讲学,学者称为富山先生。有《富山遗稿》。

查看全部作品 →