时傩

古人重傩疫,时俗事襘禳。

岁阳欲改律,舆鬼寖耀铓。

厉神乃恣肆,魃蜮并猖狂。

侲僮幸成列,巫觋陈禁方。

虎头眩金目,玄制炳赤裳。

桃弧驱灾沴,豆砾毙瘅刚。

八灵悉震慑,六合高褰张。

清宁信不害,动静维吾常。

世途颇险盭,人魅更跳梁。

狐鼠戴介帻,夔魖窃香囊。

煎熬到膏髓,击剥成疕疡。

乘风作国蠹,抵隙为民殃。

自从九鼎没,谁使百怪藏。

瘃寒服褅帛,饥窭食闲粮。

芦花敝汝体,橡栗馋吾肠。

地肤竟卷去,天孽俱雕伤。

神荼欲呀啖,蟠木蔓不长。

蒙倛强颜貌,枯竹无耿光。

圣言谓近戏,五祀徒惊惶。

惜哉六典废,述此时傩章。

拼音

gǔ rén zhòng nuó yì,shí sú shì guì ráng。

suì yáng yù gǎi lǜ,yú guǐ jìn yào máng。

lì shén nǎi zì sì,bá yù bìng chāng kuáng。

zhèn tóng xìng chéng liè,wū xí chén jìn fāng。

hǔ tóu xuàn jīn mù,xuán zhì bǐng chì shang。

táo hú qū zāi lì,dòu lì bì dān gāng。

bā líng xī zhèn shè,liù hé gāo qiān zhāng。

qīng níng xìn bù hài,dòng jìng wéi wú cháng。

shì tú pǒ xiǎn lì,rén mèi gèng tiào liáng。

hú shǔ dài jiè zé,kuí xū qiè xiāng náng。

jiān áo dào gāo suǐ,jī bō chéng bǐ yáng。

chéng fēng zuò guó dù,dǐ xì wèi mín yāng。

zì cóng jiǔ dǐng méi,shuí shǐ bǎi guài cáng。

zhú hán fú tì bó,jī jù shí xián liáng。

lú huā bì rǔ tǐ,xiàng lì chán wú cháng。

dì fū jìng juǎn qù,tiān niè jù diāo shāng。

shén tú yù ya dàn,pán mù màn bù zhǎng。

méng qī qiáng yán mào,kū zhú wú gěng guāng。

shèng yán wèi jìn xì,wǔ sì tú jīng huáng。

xī zāi liù diǎn fèi,shù cǐ shí nuó zhāng。

作者介绍

吴莱

元 · 1297年 - 1340年

元婺州浦江人,初名来,字立夫,号深袅山道人。吴直方子。从学于方凤,博极群书。仁宗延祐七年以《春秋》举进士,不第。退居深袅山中,穷诸书奥旨,著《尚书标说》、《春秋世变图》、《春秋传授谱》、《古职方录》、《孟子弟子列传》、《楚汉正声》、《乐府类编》等书。后以御史荐,授长芗书院山长,未上卒。私谥渊颖先生。有《渊颖集》

查看全部作品 →