赋牡丹

曲槛春如锦,晴开晓日妍。

树摇风影乱,枝滴露光圆。

玉佩停湘女,金盘拱汉仙。

翠填宫鬓巧,黄染御袍鲜。

力费青工造,名随绮语传。

细翎层拥鹤,弱翅独迎蝉。

倚竹成双立,留华任众先。

久看心已倦,欲折意还怜。

洛谱今存几,吴园路忆千。

可应频载酒,相与醉华年。

拼音

qū kǎn chūn rú jǐn,qíng kāi xiǎo rì yán。

shù yáo fēng yǐng luàn,zhī dī lù guāng yuán。

yù pèi tíng xiāng nǚ,jīn pán gǒng hàn xiān。

cuì tián gōng bìn qiǎo,huáng rǎn yù páo xiān。

lì fèi qīng gōng zào,míng suí qǐ yǔ chuán。

xì líng céng yōng hè,ruò chì dú yíng chán。

yǐ zhú chéng shuāng lì,liú huá rèn zhòng xiān。

jiǔ kàn xīn yǐ juàn,yù zhé yì hái lián。

luò pǔ jīn cún jǐ,wú yuán lù yì qiān。

kě yīng pín zài jiǔ,xiāng yǔ zuì huá nián。

作者介绍

贡奎

元 · 1269年 - 1329年

元宁国宣城人,字仲章,号云林。十岁能属文。初为池州齐山书院山长。成宗时中书奏授太常奉礼郎,上书言礼制,朝廷多采其议。迁翰林国史院编修官,转应奉翰林文字,累拜集贤直学士。有《云林集》。

查看全部作品 →