雪晴

今晨持我书,燕坐雪照屋。

闭门谢尘鞅,展卷自朗读。

众说初若攻,冥思意才复。

旭日上团团,清泉涣春绿。

涓涓晴櫩溜,洗眼溅飞瀑。

岂不事游观,驱车泥及腹。

永怀同袍士,岁晚在空谷。

好风忽东来,起玩庭前竹。

拼音

jīn chén chí wǒ shū,yàn zuò xuě zhào wū。

bì mén xiè chén yāng,zhǎn juǎn zì lǎng dú。

zhòng shuō chū ruò gōng,míng sī yì cái fù。

xù rì shàng tuán tuán,qīng quán huàn chūn lǜ。

juān juān qíng yán liū,xǐ yǎn jiàn fēi pù。

qǐ bù shì yóu guān,qū chē ní jí fù。

yǒng huái tóng páo shì,suì wǎn zài kōng gǔ。

hǎo fēng hū dōng lái,qǐ wán tíng qián zhú。

作者介绍

贡奎

元 · 1269年 - 1329年

元宁国宣城人,字仲章,号云林。十岁能属文。初为池州齐山书院山长。成宗时中书奏授太常奉礼郎,上书言礼制,朝廷多采其议。迁翰林国史院编修官,转应奉翰林文字,累拜集贤直学士。有《云林集》。

查看全部作品 →