去马叹

玉花铁,四蹄如踣铁,青丝络头金觼舌。一朝名数在有司,官马人间不得骑,负我惠养犹婴儿。

朔风萧梢催上道,江北早寒无宿草。苍头庐儿双泪垂,雕鞍锦韂当属谁。

吾闻上厩天马十二闲,尔岂不得居其间。日食太仓一石粟,立仗不受鞭笞辱,虽我徒步心亦足。

拼音

yù huā tiě,sì tí rú bó tiě,qīng sī luò tóu jīn jué shé。yī cháo míng shù zài yǒu sī,guān mǎ rén jiān bù dé qí,fù wǒ huì yǎng yóu yīng ér。

shuò fēng xiāo shāo cuī shàng dào,jiāng běi zǎo hán wú sù cǎo。cāng tóu lú ér shuāng lèi chuí,diāo ān jǐn chàn dāng shǔ shuí。

wú wén shàng jiù tiān mǎ shí èr xián,ěr qǐ bù dé jū qí jiān。rì shí tài cāng yī shí sù,lì zhàng bù shòu biān chī rǔ,suī wǒ tú bù xīn yì zú。

作者介绍

黄玠

元 · ? - ?

元庆元定海人,字伯成,号弁山小隐。黄震曾孙。幼励志操,不随世俗,躬行力践,以圣贤自期。隐居教授,孝养双亲。晚年乐吴兴山水,卜居弁山。卒年八十。有《弁山集》、《知非稿》等。

查看全部作品 →