东林

之子青年独老成,布袍宽博称其名。

李膺谩自知文举,杨意无能荐长卿。

每到草堂成酩酊,偶过花径亦逢迎。

卜邻自觉头加白,转信前贤畏后生。

拼音

zhī zi qīng nián dú lǎo chéng,bù páo kuān bó chēng qí míng。

lǐ yīng mán zì zhī wén jǔ,yáng yì wú néng jiàn zhǎng qīng。

měi dào cǎo táng chéng mǐng dīng,ǒu guò huā jìng yì féng yíng。

bo lín zì jué tóu jiā bái,zhuǎn xìn qián xián wèi hòu shēng。

作者介绍

张昱

元 · ? - ?

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

查看全部作品 →