冬日白牡丹 张昱 元 律琯催春到牡丹,行云欲堕碧阑干。似嫌脂粉能相污,故逞肌肤独耐寒。雪艳最宜金缕盖,天香合是玉雕盘。赵昌花鸟新驰誉,画作屏风后面看。 拼音 lǜ guǎn cuī chūn dào mǔ dān,xíng yún yù duò bì lán gàn。shì xián zhī fěn néng xiāng wū,gù chěng jī fū dú nài hán。xuě yàn zuì yí jīn lǚ gài,tiān xiāng hé shì yù diāo pán。zhào chāng huā niǎo xīn chí yù,huà zuò píng fēng hòu miàn kàn。 作者介绍 张 张昱 元 · ? - ? 元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。 查看全部作品 →