留题徐子方客楼

倦游到处即淹留,虽是孤村境却幽。

松下野云闲似鹤,门前溪水浅于舟。

琅玕夏簟儿能设,琥珀春醅妇可谋。

连日小楼忘客况,放翁凡事颇清修。

拼音

juàn yóu dào chù jí yān liú,suī shì gū cūn jìng què yōu。

sōng xià yě yún xián shì hè,mén qián xī shuǐ qiǎn yú zhōu。

láng gān xià diàn ér néng shè,hǔ pò chūn pēi fù kě móu。

lián rì xiǎo lóu wàng kè kuàng,fàng wēng fán shì pǒ qīng xiū。

作者介绍

张昱

元 · ? - ?

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

查看全部作品 →