河汉篇

河汉亘天几万里,鹑火西行入箕尾。

金气浮空漾白波,任是雄风吹不起。

一河之水皆空青,往还惟此乌鹊翎。

太史不识汉使者,却奏张骞为客星。

载回织女支机石,牵牛隔河来不及。

二十八宿有常经,七夕胡能会灵匹?

西牛东女长相望,女则织纴牛服箱。

人间儿女谩愁思,河影不灭秋夜长。

拼音

hé hàn gèn tiān jǐ wàn lǐ,chún huǒ xī xíng rù jī wěi。

jīn qì fú kōng yàng bái bō,rèn shì xióng fēng chuī bù qǐ。

yī hé zhī shuǐ jiē kōng qīng,wǎng hái wéi cǐ wū què líng。

tài shǐ bù shí hàn shǐ zhě,què zòu zhāng qiān wèi kè xīng。

zài huí zhī nǚ zhī jī shí,qiān niú gé hé lái bù jí。

èr shí bā sù yǒu cháng jīng,qī xī hú néng huì líng pǐ?

xī niú dōng nǚ zhǎng xiāng wàng,nǚ zé zhī rèn niú fú xiāng。

rén jiān ér nǚ mán chóu sī,hé yǐng bù miè qiū yè zhǎng。

作者介绍

张昱

元 · ? - ?

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

查看全部作品 →