赠杨彦臣使还

使节何煌煌,骑从造我门。自陈世有通家旧,武冈太守之外孙。

俊哉舒侯贤宅相,执礼愈恭辞愈降。老夫已是闭关人,甚厌传呼到闾巷。

须臾惊定还复悲,挽生近床为抱持。尔外大父强健否,此来殊慰我所思。

黔阳到浙七千里,相问相看疑梦寐。祥符年贬祭酒公,安江之阳无乃是?

自从隔却苍梧云,只字片言无得闻。车书既同四海一,逢人每问旧参军。

立谈知生具才美,金钟大镛莫与比。池上曾闻咏凤毛,诗中又见歌麟趾。

当今圣德及海隅,龙马出图龟负书。直言治安容贾谊,喻蜀父老烦相如。

心存忠孝在年少,县官劝驾能应诏。得时举步即青云,瑚琏从来在宗庙。

拼音

shǐ jié hé huáng huáng,qí cóng zào wǒ mén。zì chén shì yǒu tōng jiā jiù,wǔ gāng tài shǒu zhī wài sūn。

jùn zāi shū hóu xián zhái xiāng,zhí lǐ yù gōng cí yù jiàng。lǎo fū yǐ shì bì guān rén,shén yàn chuán hū dào lǘ xiàng。

xū yú jīng dìng hái fù bēi,wǎn shēng jìn chuáng wèi bào chí。ěr wài dà fù qiáng jiàn fǒu,cǐ lái shū wèi wǒ suǒ sī。

qián yáng dào zhè qī qiān lǐ,xiāng wèn xiāng kàn yí mèng mèi。xiáng fú nián biǎn jì jiǔ gōng,ān jiāng zhī yáng wú nǎi shì?

zì cóng gé què cāng wú yún,zhǐ zì piàn yán wú dé wén。chē shū jì tóng sì hǎi yī,féng rén měi wèn jiù cān jūn。

lì tán zhī shēng jù cái měi,jīn zhōng dà yōng mò yǔ bǐ。chí shàng céng wén yǒng fèng máo,shī zhōng yòu jiàn gē lín zhǐ。

dāng jīn shèng dé jí hǎi yú,lóng mǎ chū tú guī fù shū。zhí yán zhì ān róng jiǎ yì,yù shǔ fù lǎo fán xiāng rú。

xīn cún zhōng xiào zài nián shǎo,xiàn guān quàn jià néng yīng zhào。dé shí jǔ bù jí qīng yún,hú liǎn cóng lái zài zōng miào。

作者介绍

张昱

元 · ? - ?

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

查看全部作品 →