双清亭春日独坐 宋褧 元 帝城何处不红尘,小海危亭独可人。笭箵舟航浮上闸,笙歌池馆接西津。恩波浴鹭连洲暖,宫树啼莺隔岸春。不用鞭笞了官事,笑谈容得幕中宾。 拼音 dì chéng hé chù bù hóng chén,xiǎo hǎi wēi tíng dú kě rén。líng xīng zhōu háng fú shàng zhá,shēng gē chí guǎn jiē xī jīn。ēn bō yù lù lián zhōu nuǎn,gōng shù tí yīng gé àn chūn。bù yòng biān chī le guān shì,xiào tán róng dé mù zhōng bīn。 作者介绍 宋 宋褧 元 · 1294年 - 1346年 元大都人,字显夫。宋本弟。泰定帝泰定元年进士,除秘书监校书郎。顺帝至元初,历监察御史,遇事敢言。累拜翰林待制,迁国子司业,与修宋辽金三史,以翰林直学士兼经筵讲官卒,谥文清。有《燕石集》。 查看全部作品 →