行路叹书利阳驿壁

冬雨扑面朝不寒,驱马驰逐荆门山。麦陇高平稻塍直,竹树鸡豚山两间。

少年笔砚为生理,耕得虚名才半纸。道逢良田胜境如,曲车老我流涎何日止。

拼音

dōng yǔ pū miàn cháo bù hán,qū mǎ chí zhú jīng mén shān。mài lǒng gāo píng dào chéng zhí,zhú shù jī tún shān liǎng jiān。

shǎo nián bǐ yàn wèi shēng lǐ,gēng dé xū míng cái bàn zhǐ。dào féng liáng tián shèng jìng rú,qū chē lǎo wǒ liú xián hé rì zhǐ。

作者介绍

宋褧

元 · 1294年 - 1346年

元大都人,字显夫。宋本弟。泰定帝泰定元年进士,除秘书监校书郎。顺帝至元初,历监察御史,遇事敢言。累拜翰林待制,迁国子司业,与修宋辽金三史,以翰林直学士兼经筵讲官卒,谥文清。有《燕石集》。

查看全部作品 →