题谅上人巢云阁

上人身在虚空住,铁杖芒鞋蹋烟雾。

归来尘土二十年,沧海桑田几朝暮。

石林绀气春浮浮,翘然结屋居上头。

鹪鹩一枝亦自足,老鹤万里空相求。

上人阅世如幻境,空翠满身凌倒景。

五更风雨老龙归,至今尚觉袈裟冷。

上人是客云是家,云与上人同一涯。

手把挥拂上天去,一洗四海无尘沙。

拼音

shàng rén shēn zài xū kōng zhù,tiě zhàng máng xié tà yān wù。

guī lái chén tǔ èr shí nián,cāng hǎi sāng tián jǐ cháo mù。

shí lín gàn qì chūn fú fú,qiào rán jié wū jū shàng tóu。

jiāo liáo yī zhī yì zì zú,lǎo hè wàn lǐ kōng xiāng qiú。

shàng rén yuè shì rú huàn jìng,kōng cuì mǎn shēn líng dào jǐng。

wǔ gèng fēng yǔ lǎo lóng guī,zhì jīn shàng jué jiā shā lěng。

shàng rén shì kè yún shì jiā,yún yǔ shàng rén tóng yī yá。

shǒu bǎ huī fú shàng tiān qù,yī xǐ sì hǎi wú chén shā。

作者介绍

张仲深

元 · ? - ?

查看全部作品 →