经山中旧宅 王恭 明 行行林路远,此地复伤怀。断壁悬疏蔓,闲门翳古苔。邻僧惊独住,野老候重来。欲去仍回首,猿声处处哀。 拼音 xíng xíng lín lù yuǎn,cǐ dì fù shāng huái。duàn bì xuán shū màn,xián mén yì gǔ tái。lín sēng jīng dú zhù,yě lǎo hòu zhòng lái。yù qù réng huí shǒu,yuán shēng chù chù āi。 作者介绍 王 王恭 明 · ? - ? 明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。 查看全部作品 →