林下逢僧 王恭 明 林中见缁锡,相问始知名。对坐松声晚,澄心涧影清。谈空归妙法,说有愧劳生。月出从分别,惟闻山鸟鸣。 拼音 lín zhōng jiàn zī xī,xiāng wèn shǐ zhī míng。duì zuò sōng shēng wǎn,chéng xīn jiàn yǐng qīng。tán kōng guī miào fǎ,shuō yǒu kuì láo shēng。yuè chū cóng fēn bié,wéi wén shān niǎo míng。 作者介绍 王 王恭 明 · ? - ? 明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。 查看全部作品 →