山路闻鹧鸪

朝入翠微畔,钩辀雨外鸣。

声声行不得,去去若为情。

苦竹湘南驿,黄茅岭外程。

乡心正无那,闻尔泪沾缨。

拼音

cháo rù cuì wēi pàn,gōu zhōu yǔ wài míng。

shēng shēng xíng bù dé,qù qù ruò wèi qíng。

kǔ zhú xiāng nán yì,huáng máo lǐng wài chéng。

xiāng xīn zhèng wú nà,wén ěr lèi zhān yīng。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →