聚星堂

建武重名节,狂奴态犹故。

客星复何事,一夕感乾度。

风声激末造,骈首死党锢。

而五百里内,乃有贤人聚。

行行望德星,高阳里中去。

德隆则星晷,时网不足与。

元气之所全,政在簪盍处。

乃知忠贤类,天每下其顾。

二老甘隐沦,四海起尊慕。

有如子孙行,已是廊庙具。

深期任世道,相期扶国步。

皇路方险岩,倾辀当急赴。

赤手徒捧块,讵障奔流怒。

濡迹本救时,其忍诿诸数。

事盖有至难,竟乖天所付。

汝南榜堂皇,考亭绘缣素。

室有聚星事,四远竞传布。

老眼苦昏暗,见画如隔雾。

卷还坐太息,冰炭扰百虑。

拼音

jiàn wǔ zhòng míng jié,kuáng nú tài yóu gù。

kè xīng fù hé shì,yī xī gǎn qián dù。

fēng shēng jī mò zào,pián shǒu sǐ dǎng gù。

ér wǔ bǎi lǐ nèi,nǎi yǒu xián rén jù。

xíng xíng wàng dé xīng,gāo yáng lǐ zhōng qù。

dé lóng zé xīng guǐ,shí wǎng bù zú yǔ。

yuán qì zhī suǒ quán,zhèng zài zān hé chù。

nǎi zhī zhōng xián lèi,tiān měi xià qí gù。

èr lǎo gān yǐn lún,sì hǎi qǐ zūn mù。

yǒu rú zi sūn xíng,yǐ shì láng miào jù。

shēn qī rèn shì dào,xiāng qī fú guó bù。

huáng lù fāng xiǎn yán,qīng zhōu dāng jí fù。

chì shǒu tú pěng kuài,jù zhàng bēn liú nù。

rú jì běn jiù shí,qí rěn wěi zhū shù。

shì gài yǒu zhì nán,jìng guāi tiān suǒ fù。

rǔ nán bǎng táng huáng,kǎo tíng huì jiān sù。

shì yǒu jù xīng shì,sì yuǎn jìng chuán bù。

lǎo yǎn kǔ hūn àn,jiàn huà rú gé wù。

juǎn hái zuò tài xī,bīng tàn rǎo bǎi lǜ。

作者介绍

牟巘

元 · ? - ?

巘字献之,其先蜀人,徙居湖州。宋端明学士子才之子,擢进士第。官至大理少卿。子应龙,咸淳进士,元初起教授陵阳州,以上元簿致仕。当宋亡时,献之已退不任事矣。一门父子,自为师友,讨论经学,以义理相切磨。应龙遂以文章大家见推于东南。是时宋之遗民故老,伊忧抑郁,每托之诗篇以自明其志。若谢皋羽、林德阳之流,邈乎其不可攀矣。其他仇仁近、戴帅初辈,犹不免出为儒师,以升斗自给。献之以先朝耆宿,皭然不缁。元贞、大德之间,年在耄耋,岿然备一时文献,为后生之所矜式。所著《陵阳集》若干卷,次子帅府都事应复所编,国史编修程端学为之序。谓其出处有元亮大节,正不当徒以诗律求之也。

查看全部作品 →