送陈正德教谕常熟

此邦自是高阳里,陈太丘家好孙子。

十年闭户养隽声,我先子后一时起。

前时送兄今送弟,彩衣拜亲亲为喜。

人言昆令而季强,羡君清标如玉峙。

善和尚有千卷书,一一穷探亲夜几。

新诗那更翻手成,便当拾芥取青紫。

小营甘旨束书去,且烦私淑青衿士。

天公应念友于情,任国相望才尺咫。

苏州明白照两县,正好高吟清影里。

吴江定作对床留,笑隔垂虹脍鲜鲤。

托好我已三世深,待老敢当二生侍。

萧萧风雨起送客,万里飞鸿看双眦。

端明老子旧家声,一举先鞭从此始。

拼音

cǐ bāng zì shì gāo yáng lǐ,chén tài qiū jiā hǎo sūn zi。

shí nián bì hù yǎng juàn shēng,wǒ xiān zi hòu yī shí qǐ。

qián shí sòng xiōng jīn sòng dì,cǎi yī bài qīn qīn wèi xǐ。

rén yán kūn lìng ér jì qiáng,xiàn jūn qīng biāo rú yù zhì。

shàn hé shàng yǒu qiān juǎn shū,yī yī qióng tàn qīn yè jǐ。

xīn shī nà gèng fān shǒu chéng,biàn dāng shí jiè qǔ qīng zǐ。

xiǎo yíng gān zhǐ shù shū qù,qiě fán sī shū qīng jīn shì。

tiān gōng yīng niàn yǒu yú qíng,rèn guó xiāng wàng cái chǐ zhǐ。

sū zhōu míng bái zhào liǎng xiàn,zhèng hǎo gāo yín qīng yǐng lǐ。

wú jiāng dìng zuò duì chuáng liú,xiào gé chuí hóng kuài xiān lǐ。

tuō hǎo wǒ yǐ sān shì shēn,dài lǎo gǎn dāng èr shēng shì。

xiāo xiāo fēng yǔ qǐ sòng kè,wàn lǐ fēi hóng kàn shuāng zì。

duān míng lǎo zi jiù jiā shēng,yī jǔ xiān biān cóng cǐ shǐ。

作者介绍

牟巘

元 · ? - ?

巘字献之,其先蜀人,徙居湖州。宋端明学士子才之子,擢进士第。官至大理少卿。子应龙,咸淳进士,元初起教授陵阳州,以上元簿致仕。当宋亡时,献之已退不任事矣。一门父子,自为师友,讨论经学,以义理相切磨。应龙遂以文章大家见推于东南。是时宋之遗民故老,伊忧抑郁,每托之诗篇以自明其志。若谢皋羽、林德阳之流,邈乎其不可攀矣。其他仇仁近、戴帅初辈,犹不免出为儒师,以升斗自给。献之以先朝耆宿,皭然不缁。元贞、大德之间,年在耄耋,岿然备一时文献,为后生之所矜式。所著《陵阳集》若干卷,次子帅府都事应复所编,国史编修程端学为之序。谓其出处有元亮大节,正不当徒以诗律求之也。

查看全部作品 →