江亭

江水出峨岷,江亭俯要津。

诸侯皆职贡,百粤漫风尘。

恩诏传中使,遐方倚外臣。

出师劳上将,入幕富嘉宾。

闻道元戎死,频伤义士神。

三军宜雪耻,百战莫忧身。

巫峡长多雨,潇湘已暮春。

鼎鱼何足制,奏凯勿逡巡。

拼音

jiāng shuǐ chū é mín,jiāng tíng fǔ yào jīn。

zhū hóu jiē zhí gòng,bǎi yuè màn fēng chén。

ēn zhào chuán zhōng shǐ,xiá fāng yǐ wài chén。

chū shī láo shàng jiāng,rù mù fù jiā bīn。

wén dào yuán róng sǐ,pín shāng yì shì shén。

sān jūn yí xuě chǐ,bǎi zhàn mò yōu shēn。

wū xiá zhǎng duō yǔ,xiāo xiāng yǐ mù chūn。

dǐng yú hé zú zhì,zòu kǎi wù qūn xún。

作者介绍

陈基

元 · 1314年 - 1370年

元临海人,字敬初。黄弟子。至京师,授经筵检讨。尝为人草谏章,力陈顺帝并后之失,几获罪,引避归。张士诚据吴,引为学士,书檄多出其手。明兴,太祖召修《元史》,赐金而还。有《夷白斋稿》。

查看全部作品 →