题画梅赠黄君

黄君画梅天下奇,枝枝笔底如龙飞。

干盘屈曲苍苔古,老树顷刻生光辉。

婆娑月下弄清影,更有幽香袭诗境。

地僻从无车马尘,间关翠禽啼梦冷。

拼音

huáng jūn huà méi tiān xià qí,zhī zhī bǐ dǐ rú lóng fēi。

gàn pán qū qū cāng tái gǔ,lǎo shù qǐng kè shēng guāng huī。

pó suō yuè xià nòng qīng yǐng,gèng yǒu yōu xiāng xí shī jìng。

dì pì cóng wú chē mǎ chén,jiān guān cuì qín tí mèng lěng。

作者介绍

吕徽之

元 · ? - ?

宋台州仙居人,字起猷,号六松。博学能诗文。宋亡,隐居万竹山中,安贫乐道,以耕渔自给。

查看全部作品 →