次韵玉清避暑

廛西水北有佳处,五月六月泠泠风。

移将上界清净下,岂与尘世热恼同。

若人睡厌黄琉璃,晓梦惊走红守宫。

起来忽忽动逸兴,倒指畴昔闲过从。

相邀采真无何境,嗒然熟视谁长雄。

谈边了悟蝉蜕壳,区中局促鸟在笼。

杯行笑语各忘倦,西景徐射宝藏东。

归来剩带烟霞馥,一眉初月浮高空。

新诗追纪昨游胜,泉思涌出清无穷。

善观惭我非季子,世业早已荒寿梦。

况加白雪不易和,欲待他日不匆匆。

坐间政尔挥白羽,门外又报来青童。

和篇两地一时至,灿灿星斗罗璇穹。

旋温镬汤抽茧绪,陡觉平陆生奇峰。

拟代移文谢幕府,且卷片玉还冰翁。

拼音

chán xī shuǐ běi yǒu jiā chù,wǔ yuè liù yuè líng líng fēng。

yí jiāng shàng jiè qīng jìng xià,qǐ yǔ chén shì rè nǎo tóng。

ruò rén shuì yàn huáng liú lí,xiǎo mèng jīng zǒu hóng shǒu gōng。

qǐ lái hū hū dòng yì xīng,dào zhǐ chóu xī xián guò cóng。

xiāng yāo cǎi zhēn wú hé jìng,dā rán shú shì shuí zhǎng xióng。

tán biān le wù chán tuì ké,qū zhōng jú cù niǎo zài lóng。

bēi xíng xiào yǔ gè wàng juàn,xī jǐng xú shè bǎo cáng dōng。

guī lái shèng dài yān xiá fù,yī méi chū yuè fú gāo kōng。

xīn shī zhuī jì zuó yóu shèng,quán sī yǒng chū qīng wú qióng。

shàn guān cán wǒ fēi jì zi,shì yè zǎo yǐ huāng shòu mèng。

kuàng jiā bái xuě bù yì hé,yù dài tā rì bù cōng cōng。

zuò jiān zhèng ěr huī bái yǔ,mén wài yòu bào lái qīng tóng。

hé piān liǎng dì yī shí zhì,càn càn xīng dòu luó xuán qióng。

xuán wēn huò tāng chōu jiǎn xù,dǒu jué píng lù shēng qí fēng。

nǐ dài yí wén xiè mù fǔ,qiě juǎn piàn yù hái bīng wēng。

作者介绍

吴澄

元 · 1249年 - 1333年

元抚州崇仁人,字幼清,晚字伯清。幼颖悟,既长,博通经传。宋咸淳间举进士不第,还居草屋,学者称草庐先生。元世祖遣程钜夫求贤江南,起至京师,寻以母老辞归。成宗大德末除江西儒学副提举,以疾去。武宗即位,召为国子监丞,升司业,迁翰林学士。泰定帝时为经筵讲官,修《英宗实录》,命总其事。实录成,复弃官归。四方士负笈来学者,常不下千数百人。少暇,即著书。有《易纂言》、《仪礼逸经传》、《礼记纂言》、《春秋纂言》、《吴文正集》等。

查看全部作品 →