咏雪三十韵

露阙双开太素天,通明殿里宴群仙。

娉婷后队琼花簇,潇洒前班玉笋联。

步月霓裳轻冉冉,御风鹤氅捷翩翩。

大珠玓瓅遗悬佩,碎璧玲珑委堕钿。

掩日韬霞呈绝巧,镂冰剪水斗清妍。

淫池桃熟迎王满,银汉槎回送使骞。

上界乘时夸富贵,下方何路告颠连。

自从宇宙纵横乱,顿使闾阎苦乐偏。

出塞共愁貂帽重,趋朝争美鹄袍鲜。

未春上苑先飞絮,不夜边城正折绵。

阴窖孤忠苏武节,空斋独冷广文毡。

羊羔已属将军饮,凤髓还归学士煎。

僵卧洛阳晨闭户,清狂剡曲夜回船。

软裘快马增朝爽,破屋孤铛压暝烟。

狂走平原丞相犬,饥鸣废垒伏波鸢。

梁园作赋频呵笔,灞岸寻诗懒着鞭。

入地岂应蝗灭迹,聚沙那辨鹭联拳。

谪潮未免衔冤去,破蔡终期奏凯还。

粪壤眼前蒙暂庇,阱坑脚底已虚填。

尽驱瘴疠南侵越,直逞阴威北犯燕。

就暖羽毛违绝漠,避寒鳞甲蛰深渊。

楼台远近皆妆饰,陵谷高低悉变迁。

已诈清宵为白昼,还诬歉岁作丰年。

舣滩渔艇愁胶柂,失道征鞍畏没鞯。

隐匿瑕疵称净域,朦胧硗确号平田。

声随折竹惊欹枕,影逐残梅乱舞筵。

助虐骤添风凛烈,恶明深妒月婵娟。

蟹行莎尽宁知止,蚕食桑空未肯眠。

欺老虐贫俱实效,呈祥表瑞总讹传。

何当红日升旸谷,尽化流凘赴百川。

拼音

lù quē shuāng kāi tài sù tiān,tōng míng diàn lǐ yàn qún xiān。

pīng tíng hòu duì qióng huā cù,xiāo sǎ qián bān yù sǔn lián。

bù yuè ní shang qīng rǎn rǎn,yù fēng hè chǎng jié piān piān。

dà zhū dì lì yí xuán pèi,suì bì líng lóng wěi duò diàn。

yǎn rì tāo xiá chéng jué qiǎo,lòu bīng jiǎn shuǐ dòu qīng yán。

yín chí táo shú yíng wáng mǎn,yín hàn chá huí sòng shǐ qiān。

shàng jiè chéng shí kuā fù guì,xià fāng hé lù gào diān lián。

zì cóng yǔ zhòu zòng héng luàn,dùn shǐ lǘ yán kǔ lè piān。

chū sāi gòng chóu diāo mào zhòng,qū cháo zhēng měi gǔ páo xiān。

wèi chūn shàng yuàn xiān fēi xù,bù yè biān chéng zhèng zhé mián。

yīn jiào gū zhōng sū wǔ jié,kōng zhāi dú lěng guǎng wén zhān。

yáng gāo yǐ shǔ jiāng jūn yǐn,fèng suǐ hái guī xué shì jiān。

jiāng wò luò yáng chén bì hù,qīng kuáng shàn qū yè huí chuán。

ruǎn qiú kuài mǎ zēng cháo shuǎng,pò wū gū dāng yā míng yān。

kuáng zǒu píng yuán chéng xiāng quǎn,jī míng fèi lěi fú bō yuān。

liáng yuán zuò fù pín hē bǐ,bà àn xún shī lǎn zhe biān。

rù dì qǐ yīng huáng miè jì,jù shā nà biàn lù lián quán。

zhé cháo wèi miǎn xián yuān qù,pò cài zhōng qī zòu kǎi hái。

fèn rǎng yǎn qián méng zàn bì,jǐng kēng jiǎo dǐ yǐ xū tián。

jǐn qū zhàng lì nán qīn yuè,zhí chěng yīn wēi běi fàn yàn。

jiù nuǎn yǔ máo wéi jué mò,bì hán lín jiǎ zhé shēn yuān。

lóu tái yuǎn jìn jiē zhuāng shì,líng gǔ gāo dī xī biàn qiān。

yǐ zhà qīng xiāo wèi bái zhòu,hái wū qiàn suì zuò fēng nián。

yǐ tān yú tǐng chóu jiāo yí,shī dào zhēng ān wèi méi jiān。

yǐn nì xiá cī chēng jìng yù,méng lóng qiāo què hào píng tián。

shēng suí zhé zhú jīng yī zhěn,yǐng zhú cán méi luàn wǔ yán。

zhù nüè zhòu tiān fēng lǐn liè,è míng shēn dù yuè chán juān。

xiè xíng shā jǐn níng zhī zhǐ,cán shí sāng kōng wèi kěn mián。

qī lǎo nüè pín jù shí xiào,chéng xiáng biǎo ruì zǒng é chuán。

hé dāng hóng rì shēng yáng gǔ,jǐn huà liú sī fù bǎi chuān。

作者介绍

丁鹤年

元 · ? - ?

鹤年,以字行,一字永庚,西域人也。曾祖阿老丁为巨商,以其赀归元世祖,世为显官。父职马禄丁,官武昌县达鲁花赤,有惠政,留葬焉。鹤年年十八,值兵乱,仓卒奉母走镇江。母殁,盐酪不入口者五年。避地越江上,又徙四明,行台省交辟不就。时方氏深忌色目人,鹤年转徙逃匿,旅食海乡,为童子师,或寄居僧舍,卖药以自给。先是生母冯阻绝东村,病死,瘗废宅中。道既通,鹤年还武昌,痛哭行求,梦其母以告,踪迹得之。齧血沁骨,棺敛以葬。晚年屏绝酒肉,庐父墓以终其身,明永乐间卒。乌斯道为作《丁孝子传》,戴叔能作《高士传》,以申屠蟠儗之。序其诗谓「注意之深,用工之至,尤在于五七言近体」。澹居老人题《海巢集》亦云:「忠义慷慨,有《骚》《雅》之遗意。」鹤年家世仕元,诸兄之登进士第者三人,遭时兵乱,不忘故国。尝有句云:「行踪不逐枭东徙,心事惟随雁北飞。」亦可悲也。录其诗为元季诸人后劲,而两兄之作附焉。

查看全部作品 →