题平阳彭氏云松亭

彭孝子,情何悲,中心一念人谁知。白日思亲中夜随,梦中犹欲笞其儿。

儿啼不胜亲抱之,遽尔一见寻别离,觉后但觉心歔欷。

心歔欷,亦何有,朝见鹏山之云自往来,暮见梅原之松郁巍巍。

从问尔,山中云,恐亲心所怡。又复尔,云中松,恐是吾亲手自移。

今虽不见吾亲颜色,幸得睹此为我永慕之容媒。

松常青青云楚楚,云不能言兮松不能语。彭孝子,有衣弗君著,有杯弗君举。

见君之容,闻君之音心已苦。相游亭上暮即归,归来惟有睡与痴。

彭孝子,忠心一念人谁知。

拼音

péng xiào zi,qíng hé bēi,zhōng xīn yī niàn rén shuí zhī。bái rì sī qīn zhōng yè suí,mèng zhōng yóu yù chī qí ér。

ér tí bù shèng qīn bào zhī,jù ěr yī jiàn xún bié lí,jué hòu dàn jué xīn xū xī。

xīn xū xī,yì hé yǒu,cháo jiàn péng shān zhī yún zì wǎng lái,mù jiàn méi yuán zhī sōng yù wēi wēi。

cóng wèn ěr,shān zhōng yún,kǒng qīn xīn suǒ yí。yòu fù ěr,yún zhōng sōng,kǒng shì wú qīn shǒu zì yí。

jīn suī bù jiàn wú qīn yán sè,xìng dé dǔ cǐ wèi wǒ yǒng mù zhī róng méi。

sōng cháng qīng qīng yún chǔ chǔ,yún bù néng yán xī sōng bù néng yǔ。péng xiào zi,yǒu yī fú jūn zhù,yǒu bēi fú jūn jǔ。

jiàn jūn zhī róng,wén jūn zhī yīn xīn yǐ kǔ。xiāng yóu tíng shàng mù jí guī,guī lái wéi yǒu shuì yǔ chī。

péng xiào zi,zhōng xīn yī niàn rén shuí zhī。

作者介绍

李士瞻

元 · 1313年 - 1367年

元南阳新野人,徙汉阳,字彦闻。顺帝至正十一年进士。辟中书右司掾历吏、户二部侍郎。累拜枢密副使。条上二十事,帝嘉纳,迁参知政事。仕至翰林学士承旨,封楚国公。有《经济文集》。

查看全部作品 →