题道士张湛然弹琴诗卷

峄山白桐千年枝,金星烂烂蛇蚹皮。

文光七轸蓝田玉,冰弦细绕吴蚕丝。

丹山云暖凤凰语,露草寒蛩诉秋雨。

娥英泣洒湘筠斑,迁客相逢话羁旅。

翠岩悬瀑锵琼瑶,雷霆霹雳轰层霄。

瞥波细萍游荡漾,劈空轻絮飞飘飖。

仙林唳鹤惊离别,老龙湫底吟寒月。

海门送上子胥潮,澎湃奔腾卷残雪。

羽人潇洒颜如仙,冯虚来往黄山巅。

古音净洗筝琶耳,何须更濯丹砂泉。

拼音

yì shān bái tóng qiān nián zhī,jīn xīng làn làn shé fù pí。

wén guāng qī zhěn lán tián yù,bīng xián xì rào wú cán sī。

dān shān yún nuǎn fèng huáng yǔ,lù cǎo hán qióng sù qiū yǔ。

é yīng qì sǎ xiāng yún bān,qiān kè xiāng féng huà jī lǚ。

cuì yán xuán pù qiāng qióng yáo,léi tíng pī lì hōng céng xiāo。

piē bō xì píng yóu dàng yàng,pī kōng qīng xù fēi piāo yáo。

xiān lín lì hè jīng lí bié,lǎo lóng jiǎo dǐ yín hán yuè。

hǎi mén sòng shàng zi xū cháo,pēng pài bēn téng juǎn cán xuě。

yǔ rén xiāo sǎ yán rú xiān,féng xū lái wǎng huáng shān diān。

gǔ yīn jìng xǐ zhēng pá ěr,hé xū gèng zhuó dān shā quán。

作者介绍

汪克宽

元 · 1304年 - 1372年

元明间徽州府祁门人,字德辅,一字仲裕。元泰定帝泰定二年举人。会试以答策伉直见黜,弃科举业,尽力于经学。教授于宣城、歙县间,四方学士执经门下者甚众,学者称环谷先生。明洪武初,聘修《元史》,辞归后,结庐石门山。有《春秋经传附录纂疏》、《程朱易传义音考》、《诗集传音义会通》、《礼经补逸》、《环谷集》。

查看全部作品 →