记梦

梦行衡庐间,千仞过苍壁。

崇高仰神明,深广下不测。

云雨蓄盘礴,时至如欲出。

絪缊尚回旋,挥霍忽奔逸。

物怪匿岩穴,愯若俟霹雳。

黑波泛高树,木叶走崩石。

升身登玄间,纵观龙变迹。

俯视九州野,草木有辉泽。

乃在风雨外,手画素三尺。

挥豪极动荡,落墨更沈郁。

图成示坐人,共笑不可得。

顾瞻以踟蹰,恍惚增叹息。

因之命肩舆,出门聊有适。

大术何舒舒,白鹤从数客。

略经幽涧滨,便上青松侧。

凭高望远水,双景荡虚碧。

拂石共客坐,芳草藉尻膝。

忽然闻钟声,睡觉北窗席。

拼音

mèng xíng héng lú jiān,qiān rèn guò cāng bì。

chóng gāo yǎng shén míng,shēn guǎng xià bù cè。

yún yǔ xù pán bó,shí zhì rú yù chū。

yīn yūn shàng huí xuán,huī huò hū bēn yì。

wù guài nì yán xué,sǒng ruò qí pī lì。

hēi bō fàn gāo shù,mù yè zǒu bēng shí。

shēng shēn dēng xuán jiān,zòng guān lóng biàn jì。

fǔ shì jiǔ zhōu yě,cǎo mù yǒu huī zé。

nǎi zài fēng yǔ wài,shǒu huà sù sān chǐ。

huī háo jí dòng dàng,luò mò gèng shěn yù。

tú chéng shì zuò rén,gòng xiào bù kě dé。

gù zhān yǐ chí chú,huǎng hū zēng tàn xī。

yīn zhī mìng jiān yú,chū mén liáo yǒu shì。

dà shù hé shū shū,bái hè cóng shù kè。

lüè jīng yōu jiàn bīn,biàn shàng qīng sōng cè。

píng gāo wàng yuǎn shuǐ,shuāng jǐng dàng xū bì。

fú shí gòng kè zuò,fāng cǎo jí kāo xī。

hū rán wén zhōng shēng,shuì jué běi chuāng xí。

作者介绍

虞集

元 · 1272年 - 1348年

元临川崇仁人,字伯生,号邵庵。先世为蜀人。宋亡,父汲侨居崇仁。少受家学,读诸经,通其大义。尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,历国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,议学校事,主张学官当用经明行修成德之士,不可猥以资格用人。除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》。帝崩,以目疾,又为贵近所忌,谢病归。卒谥文靖。集弘才博识,工诗文。有《道园学古录》、《道园遗稿》。

查看全部作品 →