空山歌

高空之山聂公宅,稚川作图才数尺。

秋天薄云千仞表,春雨乔林百年物。

忆昔侍郎镇成都,将佐盈庭宾客趋。

锦官城外笳鼓发,驷马桥边高盖车。

先庐旧在小东郭,丞相祠前同寂寞。

严公同访杜陵家,退之亦到淮西幕。

峨眉嵯峨久不归,江水娱人秋日晖。

坐看蓬莱变桑海,自古南城天下稀。

公子亲迎陈氏馆,我初至抚犹弱冠。

看君挥翰甚风流,岂想重逢鬓毛换。

君言中间一再来,数见先公胸次开。

莺花风雨必求友,水竹园林持酒杯。

嗟予晚岁始能退,宁有文章惊海内。

平生不受简书畏,故家高致君应最。

图中山色积翠浓,虽欲舍子将焉从。

蜀人相如最能赋,行倚山木歌高空。

拼音

gāo kōng zhī shān niè gōng zhái,zhì chuān zuò tú cái shù chǐ。

qiū tiān báo yún qiān rèn biǎo,chūn yǔ qiáo lín bǎi nián wù。

yì xī shì láng zhèn chéng dōu,jiāng zuǒ yíng tíng bīn kè qū。

jǐn guān chéng wài jiā gǔ fā,sì mǎ qiáo biān gāo gài chē。

xiān lú jiù zài xiǎo dōng guō,chéng xiāng cí qián tóng jì mò。

yán gōng tóng fǎng dù líng jiā,tuì zhī yì dào huái xī mù。

é méi cuó é jiǔ bù guī,jiāng shuǐ yú rén qiū rì huī。

zuò kàn péng lái biàn sāng hǎi,zì gǔ nán chéng tiān xià xī。

gōng zi qīn yíng chén shì guǎn,wǒ chū zhì fǔ yóu ruò guān。

kàn jūn huī hàn shén fēng liú,qǐ xiǎng zhòng féng bìn máo huàn。

jūn yán zhōng jiān yī zài lái,shù jiàn xiān gōng xiōng cì kāi。

yīng huā fēng yǔ bì qiú yǒu,shuǐ zhú yuán lín chí jiǔ bēi。

jiē yǔ wǎn suì shǐ néng tuì,níng yǒu wén zhāng jīng hǎi nèi。

píng shēng bù shòu jiǎn shū wèi,gù jiā gāo zhì jūn yīng zuì。

tú zhōng shān sè jī cuì nóng,suī yù shě zi jiāng yān cóng。

shǔ rén xiāng rú zuì néng fù,xíng yǐ shān mù gē gāo kōng。

作者介绍

虞集

元 · 1272年 - 1348年

元临川崇仁人,字伯生,号邵庵。先世为蜀人。宋亡,父汲侨居崇仁。少受家学,读诸经,通其大义。尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,历国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,议学校事,主张学官当用经明行修成德之士,不可猥以资格用人。除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》。帝崩,以目疾,又为贵近所忌,谢病归。卒谥文靖。集弘才博识,工诗文。有《道园学古录》、《道园遗稿》。

查看全部作品 →