为汪华玉题所藏长江万鸦图

云巢幽人爱江渚,抽思挥毫写横素。

波澜不惊潦水尽,秋气晶明绝烟雾。

征帆去棹不相袭,岸曲洲旋总堪赋。

孤村城市仅如蚁,百丈牵江直如缕。

萧萧木叶洞庭波,历历晴川汉阳树。

蒹葭宿雁天欲霜,丛苇寒鸦日云暮。

就中楼观何王宫,想见华年贮歌舞。

丹青倒景骇灵怪,粉黛含情怨幽阻。

青春游子憺忘归,白日泠风帐中语。

人间遗迹何足留,最惜精思堕尘土。

郭熙平远无散地,小米苍茫托天趣。

铦锋铓戟不破墨,刻画晶荧昔谁苦。

渤海细书艺文草,精绝戈波绝回互。

南唐后主万鸦图,点点晨光动毛羽。

昔年曾见今目昏,虽复逢之亦难睹。

汪侯此卷出故家,相示摩挲极愁予。

香奁犀轴见者稀,谩录馀情示来者。

拼音

yún cháo yōu rén ài jiāng zhǔ,chōu sī huī háo xiě héng sù。

bō lán bù jīng lǎo shuǐ jǐn,qiū qì jīng míng jué yān wù。

zhēng fān qù zhào bù xiāng xí,àn qū zhōu xuán zǒng kān fù。

gū cūn chéng shì jǐn rú yǐ,bǎi zhàng qiān jiāng zhí rú lǚ。

xiāo xiāo mù yè dòng tíng bō,lì lì qíng chuān hàn yáng shù。

jiān jiā sù yàn tiān yù shuāng,cóng wěi hán yā rì yún mù。

jiù zhōng lóu guān hé wáng gōng,xiǎng jiàn huá nián zhù gē wǔ。

dān qīng dào jǐng hài líng guài,fěn dài hán qíng yuàn yōu zǔ。

qīng chūn yóu zi dàn wàng guī,bái rì líng fēng zhàng zhōng yǔ。

rén jiān yí jì hé zú liú,zuì xī jīng sī duò chén tǔ。

guō xī píng yuǎn wú sàn dì,xiǎo mǐ cāng máng tuō tiān qù。

xiān fēng máng jǐ bù pò mò,kè huà jīng yíng xī shuí kǔ。

bó hǎi xì shū yì wén cǎo,jīng jué gē bō jué huí hù。

nán táng hòu zhǔ wàn yā tú,diǎn diǎn chén guāng dòng máo yǔ。

xī nián céng jiàn jīn mù hūn,suī fù féng zhī yì nán dǔ。

wāng hóu cǐ juǎn chū gù jiā,xiāng shì mó sā jí chóu yǔ。

xiāng lián xī zhóu jiàn zhě xī,mán lù yú qíng shì lái zhě。

作者介绍

虞集

元 · 1272年 - 1348年

元临川崇仁人,字伯生,号邵庵。先世为蜀人。宋亡,父汲侨居崇仁。少受家学,读诸经,通其大义。尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,历国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,议学校事,主张学官当用经明行修成德之士,不可猥以资格用人。除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》。帝崩,以目疾,又为贵近所忌,谢病归。卒谥文靖。集弘才博识,工诗文。有《道园学古录》、《道园遗稿》。

查看全部作品 →