万户张公庙堂诗

于赫世皇,并用豪杰。

一定宇内,櫜厥戈甲。

既久既安,成宗继之。

祖功莫加,道在守持。

狂夫兴谋,以动相国。

曰昔祖宗,咸尚战克。

万方悉来,史皆前能。

我独无名,曷称继承。

蠢彼西南,翳丛负固。

聚落八百,各统女妇。

人强善骄,马具竞豪。

豢豕于牢,黄金饰槽。

取而有之,富可足用。

赫乎功多,以世智勇。

相臣以闻,天子曰嘻!

有是言哉,汝其试之。

狂谋既售,谏言不入。

既赋军实,弓钺仍戢。

馈饟启行,万里骚然。

饥危蹈毒,未战已捐。

番番名将,天子爪士。

镇于江浒,天子所使。

狂夫忌之,承制驱之。

讵思国谋,徒逞厥私。

将军慨言,死我臣职。

可陷者身,不陷吾直。

见制鄙庸,岂我召凶。

心知无还,况冀立功。

与其矫诬,死彼狂手。

孰与奋击,不丧吾守。

孤旅转战,身入不回。

杀戮既多,身卒死之。

三军失声,万士丧气。

孰明公心,君门万重。

裹革东归,遥遥江壖。

部曲候迎,悲风旆缠。

民怀其忠,士感其义。

虎奋鹰扬,如见其至。

卜庙得吉,东望际海。

神来妥之,有永无坏。

狂夫辱国,天子震怒。

立呼狂竖,斩以大斧。

狂罪则诛,死事奈何。

褒封哀荣,百世不磨。

岂惟不磨,元嗣御史。

既有兄弟,又多孙子。

奕奕勋门,秩秩良材。

天之报忠,岂有涯哉。

拼音

yú hè shì huáng,bìng yòng háo jié。

yī dìng yǔ nèi,gāo jué gē jiǎ。

jì jiǔ jì ān,chéng zōng jì zhī。

zǔ gōng mò jiā,dào zài shǒu chí。

kuáng fū xīng móu,yǐ dòng xiāng guó。

yuē xī zǔ zōng,xián shàng zhàn kè。

wàn fāng xī lái,shǐ jiē qián néng。

wǒ dú wú míng,hé chēng jì chéng。

chǔn bǐ xī nán,yì cóng fù gù。

jù luò bā bǎi,gè tǒng nǚ fù。

rén qiáng shàn jiāo,mǎ jù jìng háo。

huàn shǐ yú láo,huáng jīn shì cáo。

qǔ ér yǒu zhī,fù kě zú yòng。

hè hū gōng duō,yǐ shì zhì yǒng。

xiāng chén yǐ wén,tiān zi yuē xī!

yǒu shì yán zāi,rǔ qí shì zhī。

kuáng móu jì shòu,jiàn yán bù rù。

jì fù jūn shí,gōng yuè réng jí。

kuì xiǎng qǐ xíng,wàn lǐ sāo rán。

jī wēi dǎo dú,wèi zhàn yǐ juān。

fān fān míng jiāng,tiān zi zhǎo shì。

zhèn yú jiāng hǔ,tiān zi suǒ shǐ。

kuáng fū jì zhī,chéng zhì qū zhī。

jù sī guó móu,tú chěng jué sī。

jiāng jūn kǎi yán,sǐ wǒ chén zhí。

kě xiàn zhě shēn,bù xiàn wú zhí。

jiàn zhì bǐ yōng,qǐ wǒ zhào xiōng。

xīn zhī wú hái,kuàng jì lì gōng。

yǔ qí jiǎo wū,sǐ bǐ kuáng shǒu。

shú yǔ fèn jī,bù sàng wú shǒu。

gū lǚ zhuǎn zhàn,shēn rù bù huí。

shā lù jì duō,shēn zú sǐ zhī。

sān jūn shī shēng,wàn shì sàng qì。

shú míng gōng xīn,jūn mén wàn zhòng。

guǒ gé dōng guī,yáo yáo jiāng ruán。

bù qū hòu yíng,bēi fēng pèi chán。

mín huái qí zhōng,shì gǎn qí yì。

hǔ fèn yīng yáng,rú jiàn qí zhì。

bo miào dé jí,dōng wàng jì hǎi。

shén lái tuǒ zhī,yǒu yǒng wú huài。

kuáng fū rǔ guó,tiān zi zhèn nù。

lì hū kuáng shù,zhǎn yǐ dà fǔ。

kuáng zuì zé zhū,sǐ shì nài hé。

bāo fēng āi róng,bǎi shì bù mó。

qǐ wéi bù mó,yuán sì yù shǐ。

jì yǒu xiōng dì,yòu duō sūn zi。

yì yì xūn mén,zhì zhì liáng cái。

tiān zhī bào zhōng,qǐ yǒu yá zāi。

作者介绍

虞集

元 · 1272年 - 1348年

元临川崇仁人,字伯生,号邵庵。先世为蜀人。宋亡,父汲侨居崇仁。少受家学,读诸经,通其大义。尝从吴澄游。成宗大德初,以荐授大都路儒学教授,历国子助教、博士。仁宗时,迁集贤修撰,议学校事,主张学官当用经明行修成德之士,不可猥以资格用人。除翰林待制。文宗即位,累除奎章阁侍书学士。领修《经世大典》。帝崩,以目疾,又为贵近所忌,谢病归。卒谥文靖。集弘才博识,工诗文。有《道园学古录》、《道园遗稿》。

查看全部作品 →