都城晓起和张汉杰韵

扶桑日射蓬莱顶,下视瑶都森万井。

金门未启曙光寒,月落觚棱微有影。

枕上游士梦未回,喔喔邻鸡为呼醒。

知君晓约谷城翁,再拟铭功汉钟鼎。

杏村天近易为春,莫厌西斋官独冷。

拼音

fú sāng rì shè péng lái dǐng,xià shì yáo dōu sēn wàn jǐng。

jīn mén wèi qǐ shǔ guāng hán,yuè luò gū léng wēi yǒu yǐng。

zhěn shàng yóu shì mèng wèi huí,ō ō lín jī wèi hū xǐng。

zhī jūn xiǎo yuē gǔ chéng wēng,zài nǐ míng gōng hàn zhōng dǐng。

xìng cūn tiān jìn yì wèi chūn,mò yàn xī zhāi guān dú lěng。

作者介绍

薛汉

元 · ? - 1324年

元温州永嘉人,字宗海。幼力学,有令誉。以青田教谕,迁诸暨州学正。泰定帝时选充国子助教卒。工诗文,尤善于鉴辨古物。有《宗海集》。

查看全部作品 →