刘将军射虎行 任士林 元 半湿新蹄山径晓,於菟夜渡海中岛。百夫鼓噪屋瓦震,将军弯弓白日皎。地形平露草不长,狂啸无风威欲倒。玄翎一中洞心胸,坐据木床脱须爪。胃中白骨谁家魂?红肉已供人醉饱。人生意气不下堂,车铎当当冯妇老。 拼音 bàn shī xīn tí shān jìng xiǎo,yú tú yè dù hǎi zhōng dǎo。bǎi fū gǔ zào wū wǎ zhèn,jiāng jūn wān gōng bái rì jiǎo。dì xíng píng lù cǎo bù zhǎng,kuáng xiào wú fēng wēi yù dào。xuán líng yī zhōng dòng xīn xiōng,zuò jù mù chuáng tuō xū zhǎo。wèi zhōng bái gǔ shuí jiā hún?hóng ròu yǐ gōng rén zuì bǎo。rén shēng yì qì bù xià táng,chē duó dāng dāng féng fù lǎo。 作者介绍 任 任士林 元 · 1253年 - 1309年 元庆元鄞县人,字叔实,号松乡。幼颖秀,六岁能属文,诸子百家,无不周览。后讲道会稽,授徒钱塘。武宗至大初,荐授湖州安定书院山长。为文沉厚正大,一以理为主。有《松乡集》。 查看全部作品 →